Author: admin
• Thursday, September 08th, 2011

Dạo này Dương nói nhiều câu rất buồn cười mà mẹ ko ghi lại rồi quên mất. Lâu lâu ko update Dương cũng có nhiều cái mới lắm rồi nhé

1. Dương thích cái tên mới Johnny của mình, cứ hỏi gì bằng tiếng Anh là Dương lại trả lời “I am Johnny!” (whatever câu hỏi là what’s your name or how old are you hehe)

2. Dương thích nói tiếng Anh hơn tiếng Việt và luôn cố gắng diễn đạt bằng tiếng Anh nhưng vì ko biết nên cứ xì xồ nhặng xị ko ra thứ tiếng gì cả. Hậu quả thay vì nói “Mẹ ơi cho con uống nước” thì Dương chỉ tay vào cốc nước và nói “apwoe,zpf;s,fpseouq!?!”

3. Ko hiểu vì sao Dương thích TIGER và suốt ngày đóng giả làm TIGER goàm goàm dọa mẹ. Đi bác sỹ thấy bác có cái tượng hình con Tiger là cứ xin bác mang về hic. Mẹ bảo Dương phải ngoan thì mẹ sẽ viết thư cho cô Ân nhờ cô mua giúp con Tiger gửi về cho Dương, thế là cứ một lát D lại hỏi “Mẹ viết thư cho cô Ân chưa? Mẹ viết thư đi, Dương ngoan rồi!” :) )

4. Dương vừa bị Chân tay miệng nên cả tuần này bố mẹ thay nhau ở nhà chăm D hic

5. Dương xin bố kẹo gấu, bố cho 1 cái rồi D nói “ONE MORE!”

6. Dương uống hết sữa xong khoe mẹ “FINISH!”

7. Dương chỉ phân biệt được to và bé thôi nên áp dụng cho mọi trường hợp, ví dụ thấy mẹ đang tắm D vào bảo “Mẹ tắm bé thôi nhé!” (tức là mẹ tắm nhanh lên nhé)

8. Dương bị ốm nên ăn uống linh tinh và rất mất thời gian

Bố: Từ nay cứ hết giờ ăn là bố dọn hết đi ko cho D ăn lâu nữa

Dương: (chống nạnh nhíu mày) Đây là chuyện của Dương, bố ko dọn hết đi!

Bố mẹ: choáng (bố bảo mẹ là mình cãi nhau còn ko nói như thế, ko hiểu nó học ở đâu!!!)

nhiều câu buồn cười lắm nhưng mẹ quên hết rồi

Category: Nolfi  | 2 Comments
Author: admin
• Friday, April 22nd, 2011

Dương và Mẹ chơi đua xe trong nhà, Dương giao cho Mẹ phụ trách xe Bobby Car còn Dương chạy xe đạp đuổi theo Mẹ. Dương nhận làm cảnh sát có còi hú trên đầu (lấy cái mũ đội lên đầu giả vờ làm còi hú) và miệng hú hú bảo “Mẹ Yến chạy đi, Dương đuổi Mẹ Yến ná!” Mẹ chạy xe được vài vòng là mệt nên dừng lại

Mẹ: Mẹ mệt quá ko chạy được nữa, Dương bắt mẹ đi!

Dương: Dương ko bắt Mẹ đâu, Dương yêu Mẹ! Dương yêu Mẹ một phút ná!  (sau đó Dương quàng tay qua cổ Mẹ và ngả đầu áp má vào má Mẹ – Mẹ cảm động suýt ngất!)

Dương: Mẹ Yến chạy đi để Dương đuổi Mẹ!

(Mẹ chạy tiếp rồi cứ mỗi khi thèm được nghe “Dương yêu Mẹ mà, Dương ko bắt Mẹ đâu” thì Mẹ lại kiếm cớ dừng lại bảo Dương bắt Mẹ đi hihi)

Cả tuần này con bị ốm rất thương, cứ chiều và tối thì sốt cao và tiêu chảy, tuần này nhà mình lại đang gấp rút hoàn thiện bên nhà mới và trả nhà cũ, rồi Bố đi công tác 2 ngày có mỗi mình Mẹ nên cũng hơi căng thẳng. Mẹ cứ bỏ việc công ty suốt vì con ốm. Tội nghiệp con mỗi ngày vẫn phải đến lớp nửa buổi. Sáng nay Mẹ chở con đến lớp thấy cô giáo của con đang quát tháo các bạn.

Có bạn gái nhỏ ra gọi “Cô ơi….” cô giáo trả lời “Dạ, tôi biết rồi thưa chị!”

Các bạn thiếu người chăm lo nên quấy khóc, cô giáo “Tôi xin các anh các chị, tí nữa tôi vào thì biết tay tôi!”

Có bạn khóc nhè mà cô đang bận cho bạn khác ăn, cô vào đứng trước mặt bạn nhỏ và chống nạnh nói “Nín đi, không muốn học thì mang ba lô đi về đi!”

Đó chỉ là một phần Mẹ được chứng kiến. Choáng váng định mang con về đưa đến công trình nhà đang sửa, khỏi cần gửi con buổi trưa nữa, nhưng lại thấy con ho và nếu qua công trình bụi bẩn con càng bị nặng nên đành ở lại cho con ăn, dỗ con đi vào lớp với cô và Mẹ đi về, đằng sau là con khóc lóc với theo Mẹ.

Sau khi mình ổn định nhà cửa xong Mẹ sẽ tìm giải pháp, hy vọng con sẽ ko phải chịu khổ quá lâu nữa.

Mẹ thấy về VN tình cảm gia đình còn chẳng bằng ở bên Đức, thà rằng vì ở Đức quá xa nên ko ai giúp được còn hơn là ở Nam Bắc tuy gần hơn mà vẫn chẳng có ai, kể cả lúc chúng mình khó khăn nhất. Nhưng đó cũng là lỗi của Bố Mẹ nhất định ko chịu mở miệng nhờ vả thôi (vì Bố Mẹ nghĩ nếu thương nhau nhớ nhau thì người ta sẽ chủ động tìm đến nhau, đặc biệt là khi biết thừa rằng con đang ốm, đang trong hoàn cảnh rất khó khăn…) Anyway Bố Mẹ đã lựa chọn cuộc sống độc lập nên ko kêu ca gì cả, chỉ buồn là Dương vẫn cô đơn, còn cô đơn hơn cả khi bên Đức thôi!

Bây giờ Mẹ sẽ qua lớp đón Dương và đưa đi Bác sỹ, sau đó Mẹ mang Dương qua công ty Mẹ (vì Mẹ có hẹn khách hàng mà xin dời lịch ko được) và hy vong Bố kịp về đón con đúng giờ….

Category: Nolfi  | 2 Comments
Author: admin
• Thursday, April 14th, 2011

Sáng nay lười dậy sớm đi làm cùng hai bố con nên Mẹ quyết định ngủ nướng & làm việc ở nhà để tập trung cho xong mấy việc còn nợ nần từ tháng trước.

thế là có một buổi trưa ngồi bệt trên sàn nhà, bên cửa ban công lớn, gió sông  hiu hiu mát, nghe Bob Dylan, làm việc và thỉnh thoảng lại liếc ra dòng sông xanh ngay trước nhà, xem cái máy kéo không biết đang làm cái trò gì ở bãi đất trống cạnh sông…lại nhớ đến những bạn funny trucks bị Mater và Mc Queen trêu chọc giật mình trong phim Cars của Dương :)

tự nhiên thấy nhớ ghê cái view sông mát mẻ và thanh bình này…chỉ còn 10 ngày nữa mình lại chuyển nhà – sang căn hộ mới của chúng mình, sẽ ko thuê nhà ở đây nữa…Hồi mới vào SG cũng mất 2 tháng để Dương quen gọi đây là “nhà mình” chứ 2 tháng đầu cứ bảo Mẹ “chúng mình về nhà đi!”. Chắc sang nhà mới cũng phải mất 2 tháng Dương mới quen và ko đòi về “nhà mình” nữa. Với Bố Mẹ đó là một trải nghiệm thú vị, còn với Con chắc không thú vị lắm bởi cứ cái gì vừa mới quen thuộc với Con chưa bao lâu Bố Mẹ lại bắt Con chấp nhận một thứ hoàn toàn mới lạ :(

Chú Chip tồ tẹt vẫn vào blog của Dương à? đến tháng 8 lại phải đóng tiền duy trì cái blog này chú Chip nhớ nhắc Bố Mẹ cháu nhé! Mong gặp lại chú Chip mà ko gặp được, chẳng hẹn hò gì nữa, khi nào về và đột nhiên vào SG thì hãy gọi nhé! ghét nhỉ?! Thời gian này 4 năm trước chú Chip đang dẫn mẹ cháu đi khám phá Hannover đấy, có nhớ ko? It was a really happy time :) và sau đó Bố Mẹ cháu đi Holand, rủ Chip mà Chip ko đi cùng được…

Có khi nào mẹ dẫn Dương quay lại những ngày đó ko nhỉ? có khi nào có một chú Chip như ngày trước dẫn mẹ con mình đi chơi ko nhỉ? hmmm

Category: Nolfi  | 2 Comments
Author: admin
• Wednesday, April 06th, 2011

Dạo này Dương nói chuyện buồn cười lắm, Mẹ cứ bảo sẽ ghi lại nhưng rồi lại quên nên giờ chỉ nhớ được chút xíu thôi

Dương chỉ vào cái xe tải kéo theo cái thùng xe trong bộ LEGO bảo mẹ “Cái này nó cõng cái này đấy”

Bố lấy tay cậy nhẹ vào cái móng chân đang bị thay móng của Dương (chẳng hiểu sao tự nhiên con có một móng chân bị thay móng nhìn thấy có vẻ rất đau) – Dương kêu đau và khóc bảo “Mẹ Yến mắng bố Hải đi! Bố Hải cậy cái vỏ chân con!” hihi ban đầu Mẹ ko hiểu cái “vỏ” gì – hóa ra cu cậu gọi cái móng chân là “cái vỏ” xem ra cũng đúng nhỉ? Rồi Dương lại xị mặt ra bảo “Mẹ Yến nói bố Hải xin lỗi Dương đi!” tại vì hàng ngày khi Dương làm gì không đúng Bố Mẹ thường bảo “Dương xin lỗi đi”

Dương muốn xem TV mà Mẹ không đồng ý, cái mặt nhìn Mẹ rất van xin giống như chú mèo Garfield bảo mẹ “Cho Dương xem một phút thôi!” mặc dù chẳng hiểu 1 phút dài ngắn cỡ nào :)

Mẹ cho Dương đi ngủ Dương cũng “mặc cả”: Mẹ Yến ru lullaby đi, Mẹ Yến ở với Dương 5 phút thôi!

Hôm nào đi học về mình cũng qua sân bóng, Dương chỉ các anh đang đá bóng bảo “Các chú đá bóng vào rổ đấy!” (tức là vào goal)

Dương thích máy bay lắm, luôn mồm bảo mẹ “Dương đi máy bay ra Hà nooooi ná ná ná” cái chữ “Nội” bị lai giọng Nam nên nghe nó kéo dài và buồn cười ghê lắm, còn cái điệu “ná ná ná” kèm cái nhăn chán nhíu mày ra vẻ hỏi mẹ nghiêm túc lắm

Có hôm nào bố Hải đi công tác mà Mẹ ở nhà thì Mẹ sẽ lái xe đưa Dương đi học. Dương chỉ quen với việc Bố lái xe nên khi thấy Mẹ lái xe thì nghĩ chắc mình cũng lái được, nên từ sau đó cứ nằng nặc đòi Mẹ cho ngồi vào vị trí lái và kêu “Để Dương lái!” Mẹ nịnh mãi mới chịu ra hic

Dương mà nói chuyện với Ông Bà thì chẳng ai hiểu nổi vì trong câu chuyện sẽ toàn “thuật ngữ” kiểu như “Dương có xe ô tô Mc Queen đấy! Mc Queen tia chớp là chiếc xe ô tô tô mầu đỏ!” (Dương toàn gọi xe ô tô là “ô tô tô” thôi!)

Khi nào Dương muốn dọa ai cái gì Dương toàn chỉ ngón tay vào người đó, nheo mắt nhăn trán và nói “Chú mắt to you chọc!” rồi chọc tay vào người đó (Chú mắt to là chú Woody trong film Toy Story )

Hiện giờ thì Dương gắn bó với 3 bạn Mc Queen, Chick Hic và The King Dinoco lắm lắm. Lúc nào cũng cầm trên tay, đi học cũng mang theo, đi ngủ cũng mang theo. Bạn Mc Queen của Dương đã bị hỏng lò xo bánh xe rồi nên giờ ko chạy được nữa, mẹ không thể tìm đâu ra bạn Mc Queen giống hệt thế vì cái này mẹ mua cho Dương hồi đi Nhật hic

Mẹ lại nghe nhạc buổi trưa một tí nhé!

Category: Nolfi  | 2 Comments
Author: admin
• Tuesday, April 05th, 2011

Hôm nay là một ngày hiếm hoi tự nhiên Mẹ lại nghe nhạc vào giờ nghỉ trưa, và chợt nhận ra mình đang sống gấp gáp quá, quên và lười ko viết nhật ký cho con, quên thói quen nghe nhạc, quên lối sống tích cực để mang lại tiếng cười và sự thoải mái trong gia đình. Từ ngày về VN có vẻ như cả Bố lẫn Mẹ đều bị “bệnh” này. Cũng khá nhiều thay đổi kể từ sinh nhật con lần trước: chuyển nhà, chuyển việc, chuyển trường, cuộc sống mới, môi trường mới, nhà mới…

chợt nhớ những ngày ở nhà với con, yên bình, mà sao cứ đứng núi này trông núi nọ…

Mẹ đang nghe “Love of my life” – bài hát bố “tán tỉnh” hồi sinh viên; nghe “She” “Ain’t no sunshine” trong phim “Notting Hill” và nhớ những Giáng sinh xem đi xem lại “Love Actually” như một tình yêu quen thuộc…

“Sorry seems to be the hardest word”…Có một điều không thay đổi, đó là cuộc hành trình khám phá cuộc sống ở khắp mọi nơi. Chưa biết hành trình này sẽ dừng ở đâu nhưng xem ra mình vẫn đang đi con ạ, đoạn này hơi gập ghềnh chút xíu nhưng nếu những buổi trưa như hôm nay ngày càng nhiều hơn thì có lẽ mình sắp qua khúc gập ghềnh này rồi đấy!

Yêu bé Dương của Mẹ nhiều :x Chiều Mẹ đón con về như mọi ngày nhé!

Category: Nolfi  | One Comment